Bản xem trước công khai.
Lẳng lặng nhìn theo bóng lưng Kiếm Nhai rời đi, Lạc Nam âm thầm lắc đầu.
Người này mặc dù có thiên phú không tồi, nhưng tầm mắt qúa kémđể hắn rời khỏi Côn Lôn Giới đi một vòng bên ngoài, nếm thử sự rộng lớn của vũ trụ, lại một lần nữa đánh giá lại chính mình.
Đối với việc Kiếm Nhai từ chối theo mình, Lạc Nam cũng không quá để ý.
Từ đầu đến cuối đều là Kiếm Nhai chủ động muốn trở thành người theo hầu hắn, đối với bản thân Lạc Namnhân vật như Kiếm Nhai có cũng được mà không cũng chẳng sao.
Không quá để trong lòng.
Liếc nhìn sang Minh Không cùng Vô Ưu, Lạc Nam cười khẽ: So với mong muốn của Kiếm Nhai, nguyện vọng của hai ngươi ta lại có thể đáp ứng!
Đa tạ thiếu chủ! Minh Không cùng Vô Ưu mừng rỡ cảm tạ.
Bất quáta dựa vào đâu để hoàn toàn tin tưởng hai ngươi? Lạc Nam chép miệng hỏi.
Cái này Minh Không cùng Vô Ưu hai mặt nhìn nhau.
Bọn hắn biết, đổi lại là mình cũng rất khó tin tưởng hoàn toàn một người chủ động đến quy thuận.