Bản xem trước công khai.
“Tất nhiên là được, đạo hữu cứ tự nhiên.” Hoa Vân Phi nhường đường, làm một động tác mời.
“Đạo hữu chắc là để lại cho ta chút đồ tốt chứ nhỉ?” Đạo Vô Song dẫn theo Vương Huyền, Tuyết Cơ và những người khác đi tới, tay cầm bầu rượu, mặt nở nụ cười.
“Ta lấy chẳng được bao nhiêu thì đã kinh động đến Bệ hạ rồi, sau đó thì ngươi biết đấy, bọn ta dù có lợi hại đến đâu, hiện tại cũng không thể là đối thủ của Chuẩn Tiên Đế đỉnh phong được.” Hoa Vân Phi cười bất lực.
“Ha ha, vậy thì đạo hữu đúng là xui xẻo thật.” Đạo Vô Song cũng cười, liếc nhìn Cổ Thần Hoàng rồi nói tiếp: “Vậy ta dẫn người vào trong xem thử.”
Cổ Thần Hoàng trừng mắt nhìn qua, nhưng hắn vừa định lên tiếng thì sáu luồng Đế uy kinh khủng đã đồng loạt đè xuống người hắn, khiến tâm hồn hắn run rẩy.
“Trước khi nói chuyện, hãy tự cân nhắc xem mình có đủ tư cách hay không!” Vương Đế bước tới, khí thế ngất trời, nhìn xuống Cổ Thần Hoàng.
“Đừng có tự chuốc lấy khổ, bọn ta vào Đế cung của ngươi, đó sẽ là vinh hạnh vô thượng của ngươi đấy.” Tần Đế nói.
Sắc mặt Cổ Thần Hoàng trở nên âm trầm, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn chọn im lặng.
Đạo Vô Song dẫn toàn bộ người của Đế Đình tới trước màn sương mù ở bờ biển, giống như trước đó, họ cũng bị chặn lại.
Ầm ầm ầm!