Bản xem trước công khai.
Xin lỗi tiền bối, không quỳ được.
Hoa Vân Phi bước ra từ đường hầm, vị trí vừa vặn ngay trước cổng lớn của tòa điện vũ.
Cổng điện cao lớn, vàng son lộng lẫy, vô cùng hùng vĩ. Đứng trước cánh cổng này, Hoa Vân Phi chợt cảm thấy mình như một kẻ hành hương thực thụ.
“Kẻ hành hương thành kính chân thành, một bước một lạy...”
Đúng lúc này, âm thanh uy nghiêm thần thánh kia lại vang lên, rõ ràng hơn trước. Trong thoáng chốc, như bị lời nói ấy dẫn dắt, Hoa Vân Phi thực sự nảy sinh ý muốn quỳ xuống, muốn thực hiện nghi thức một bước một lạy!
May mà tu vi hiện tại của hắn đủ mạnh, trong chớp mắt đã chém sạch tạp niệm trong lòng, khôi phục lại sự tĩnh lặng.
“Đôi chân bản tọa chỉ quỳ cha mẹ và lão tổ, bất kể ngươi là ai, cũng đừng hòng bắt ta bái lạy!” Hoa Vân Phi thản nhiên nói.
Dứt lời, hắn sải bước tiến vào cổng cổ điện.
“Hệ thống không nhắc nhở điểm danh thành công, chắc là lại phải hoàn thành nhiệm vụ cố định rồi.” Hoa Vân Phi thầm nghĩ.
Trước khi hắn bế quan, hệ thống từng phát ra nhiệm vụ điểm danh tại cuối Cổ Thần Hải. Giờ hắn đã đến đây mà không có thông báo, theo kinh nghiệm trước đây, chắc chắn là có nhiệm vụ chờ kích hoạt.