Bản xem trước công khai.
Thôn Phệ Đế nhìn chằm chằm vào bụng của Thần Đế, nhìn thấu bản nguyên, nhìn thấu đạo quả bên trong, rồi liếm liếm môi.
“Thôn Phệ Đế, đây là con mồi của bản đế!” Viên Đế quát lớn, muốn đuổi khéo Thôn Phệ Đế đi.
“Hay là nhường con mồi này cho bản đế đi? Bản đế chấm hắn rồi!” Thôn Phệ Đế đôi mắt lóe lên tiên quang, nhìn chòng chọc vào Thần Đế, tỏ vẻ cực kỳ hứng thú với đạo quả của đối phương.
“Không nhường!” Viên Đế từ chối thẳng thừng. Thần Đế đã khơi dậy chiến ý của lão, sao có thể nói nhường là nhường được?
“Hai người các ngươi, cùng lên đi!”
Đúng lúc này, chiến kích của Thần Đế quét ngang tới, ép Thôn Phệ Đế phải trực tiếp gia nhập chiến trường. Hắn đã điên cuồng, đế khu nhuốm máu, sát phạt đến mức mất trí.
Đối với hắn lúc này, một chọi một hay một chọi hai chẳng có gì khác biệt!
Hắn là Thần Đế, vị đế vương khai sáng Thần Giới, bất kể kẻ địch là ai, đông bao nhiêu, hắn đều không sợ hãi!
Phập!
Áp lực khi một chọi hai là cực kỳ khủng khiếp. Hắn không phải Cái Thế, cũng chẳng phải thể tu, khả năng chịu đòn không quá mạnh, gần như vừa giao thủ đã bị thương, ho ra máu tươi đầy miệng.