Bản xem trước công khai.
Chu Diễm chằm chằm nhìn Thạch Trảm Đế, cục đá này lúc nào cũng "hổ báo" thế à?
Vốn dĩ tính khí đã nóng nảy, lại bị Thạch Trảm Đế châm chọc một câu, Chu Diễm lập tức bùng nổ. Hắn vung thanh chiến đao đỏ rực trong tay, định chém xuống một nhát.
Ầm ầm!
Quỷ Sát Thâm Uyên rung chuyển dữ dội như muốn sụp đổ, uy áp Vương giả kinh khủng thậm chí muốn lan ra cả bên ngoài.
“Ta bảo là nhịn không nổi nữa hãy ra tay, chứ không phải bảo ngươi không cần nhịn!” Hoa Vân Phi bất lực, thật sự muốn cho tên Thạch Trảm Đế này một cước.
“Xì!” Thạch Trảm Đế bĩu môi quay đi.
“Tiền bối, hắn chỉ là cái miệng không sạch, không cố ý mạo phạm, mong ngài bớt giận.” Hoa Vân Phi nhìn về phía Chu Diễm đang giơ cao chiến đao, chắp tay nói.
“Muộn rồi! Trước thì cản đường bản vương, sau lại buông lời nhục mạ, nó đáng chết, mà bọn ngươi đi cùng nó cũng đáng chết!”
Chu Diễm quát lạnh, âm thanh chấn động đất trời, đế quang quanh thân rực rỡ chói lòa, chiếu sáng cả cổ kim tương lai!
“Tiền bối, ngài chắc chắn muốn ra tay sao?” Hoa Vân Phi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.