Bản xem trước công khai.
Sâu trong vùng đất chôn thây, lần theo cảm ứng mơ hồ trong tâm trí, Hoa Vân Phi cuối cùng cũng tìm thấy món chí bảo thần bí mà Lam Lăng Tiên Vương và Vân Nguyệt từng nhắc tới dưới một gò đất không mấy nổi bật.
Đó là một chiếc hộp vuông bằng đồng xanh, bề ngoài trông chẳng có chút khí tức nào, cầm trên tay lại nặng trịch.
Thế nhưng Hoa Vân Phi vô cùng chắc chắn, bên trong chiếc hộp này chính là vật hóa thành từ mảnh vỡ Giới Linh.
Cảm giác rung động trong lòng hắn lúc này cũng giống hệt như khi gặp Trấn Hồn Bia ở Hoàng Tuyền Tông năm xưa, tuyệt đối không thể sai được.
“Mau mở ra xem bên trong là cái gì!” Thạch Trảm Đế tò mò nhìn chằm chằm chiếc hộp đồng, giục.
Nó thừa biết lai lịch của Hoa Vân Phi không hề đơn giản, căn bản không thiếu chí bảo, thứ mà hắn đã để mắt tới thì chắc chắn không phải đồ tầm thường!
“Về Hồng Mông Thần Giới rồi tính!” Hoa Vân Phi thận trọng nói.
Nơi này là Chư Thiên Vạn Giới, còn nguy hiểm hơn cả Tiên Giới, phải đề phòng một chút, nhất là thế lực đứng sau lưng tên Đằng Đế kia.
“Sợ cái gì? Kẻ địch đều giải quyết xong rồi mà!” Thạch Trảm Đế không hiểu nổi, cảm thấy Hoa Vân Phi có chút nhát gan. Nắm trong tay hậu thuẫn mạnh mẽ như vậy mà còn cẩn thận quá mức, nó thấy thật không cần thiết.
“Khinh địch chính là khởi đầu của sự thất bại. Tiểu Thạch, ngươi còn phải học hỏi nhiều lắm!” Hoa Vân Phi lắc đầu cười, không nói thêm gì nữa, dù sao Thạch Trảm Đế đi theo hắn sớm muộn gì cũng sẽ hiểu.