Bản xem trước công khai.
“Lại cãi nhau rồi.”
Thấy lão tổ hai phong cãi vã, Thần Đế lập tức thấy đau đầu, trực tiếp phong bế thính giác, chọn chế độ "tắt mic."
Đừng nhìn ông là người có tu vi cao nhất ở đây, nhưng ông tuyệt đối không dám xen mồm, càng không dám can ngăn. Đám người này tuy đánh không lại ông, nhưng ai nấy đều là hạng người không thể đắc tội.
Người ta cứ đánh nhau là gọi cha gọi tổ tông, ngươi lấy cái gì mà đánh với họ? Quan trọng nhất là, họ gọi người khác mà mặt tỉnh bơ như thể đó là chuyện đương nhiên!
Vân Nguyệt cũng ngơ ngác, không hiểu sao đám đại lão này lại cãi nhau.
Rõ ràng lúc phối hợp thì thiên y vô phùng, các loại thủ đoạn tung ra hoàn mỹ không tì vết, vậy mà vừa mở miệng là không ai nhường ai, chỉ thẳng vào mũi đối phương mà mắng.
Điều đáng nói nhất là, đám người này cãi nhau quá mức "bình dân", hoàn toàn không xứng với thân phận Tiên Vương, miệng đầy lời thô tục, chỉ thiếu nước hỏi thăm tổ tông mười tám đời của nhau.
“Đám người Thiên Cơ Phong các ngươi có còn mặt mũi không hả?”
Các vị lão tổ Cẩu Nguyên Phong tức đến run người, cái gì mà quỳ dưới đất cầu xin hắn đừng chết? Phải mặt dày đến mức nào mới nói ra được những lời vô liêm sỉ như vậy?
“Không cần! Thì sao nào?”