Bản xem trước công khai.
Thiên Chính Hạo nằm rạp trên mặt đất, bốn đôi cánh sau lưng đều gãy lìa, lông vũ trắng muốt nhuốm đỏ máu tươi, toàn thân đầy rẫy vết thương, máu chảy đầm đìa.
Bên cạnh hắn còn có mười người khác, ai nấy đều trọng thương, cánh đều bị xé nát, trong đó bao gồm cả Mục Nguyên Tôn Giả.
Là một vị Bất Hủ Giả, lúc bóng ma quỷ dị vừa xuất hiện, Mục Nguyên Tôn Giả từng dẫn đầu xông pha.
Nhưng giờ phút này, ông lại ngã gục dưới đất, bị một tên Bất Hủ Giả mặc hắc bào của Cửu Thiên Huyền Minh Tông giẫm dưới chân.
Thương thế của ông nặng nhất, một nửa cái đầu đã mất, sau lưng máu thịt bầy nhầy, năm đôi cánh bị xé sạch vứt sang một bên, thê thảm vô cùng.
Xung quanh, hơn hai mươi cường giả Huyền Minh Tông cười lạnh, hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào Mục Nguyên Tôn Giả, Thiên Chính Hạo và những người khác.
“Quỷ Tư, nếu ngươi giết chúng ta, Thiên Sứ Tộc tuyệt đối sẽ không tha cho Cửu Thiên Huyền Minh Tông các ngươi!”
Mục Nguyên Tôn Giả bị giẫm mặt dưới chân, chịu đủ nhục nhã, ông quét mắt nhìn tên Bất Hủ Giả hắc bào, lạnh giọng cảnh cáo.
“Không sai, Thiên Sứ Tộc ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các ngươi!” Thiên Chính Hạo cũng gào lên, gương mặt tuấn tú vặn vẹo dữ tợn.
“Mau thả chúng ta ra!” Mấy người bên cạnh liên tục gào thét, trong đó có cả người phụ nữ thắt đáy lưng ong từng châm chọc Hoa Vân Phi.