Bản xem trước công khai.
“Phương pháp gì?” Thiên Phỉ Tuyết và Lâm Hạo Vũ nhìn chằm chằm Hoa Vân Phi.
“Tục ngữ có câu, lục soát một tòa thành, không bằng cướp một người!” Hoa Vân Phi nói: “Những kẻ tiến vào Đầu Lâu Tinh đều vì cơ duyên mà đến, đa số đều đang liều mạng thu thập chí bảo.
Đã như vậy, tại sao chúng ta không...”
Hắn không nói tiếp, tin rằng với chỉ số thông minh của Thiên Phỉ Tuyết và Lâm Hạo Vũ, bọn họ đã hiểu ý hắn là gì.
“Ý huynh là... cướp... cướp bóc?” Lâm Hạo Vũ trợn tròn mắt. Từ nhỏ đến lớn, sư tôn luôn dạy hắn phải làm một nam tử hán quang minh lỗi lạc, cướp bóc đâu phải việc nam tử hán nên làm?
Nếu làm rồi, bị sư tôn biết được thì ăn nói thế nào?
“Cướp bóc!” Thiên Phỉ Tuyết nhìn Hoa Vân Phi, lại một lần nữa hóa thân thành fan cuồng, trong mắt tràn đầy sự sùng bái.
Lục soát một tòa thành, không bằng cướp một người! Nói quá chuẩn!
“Cướp bóc cái gì mà cướp, mọi người đều là người văn nhã, chúng ta đây gọi là giúp người làm niềm vui!”
Hoa Vân Phi cười nhìn hai người, hỏi: “Chí bảo bọn họ vất vả thu thập được, không chỉ lo bị người khác nhòm ngó, đi đường cũng nơm nớp lo sợ.”