Bản xem trước công khai.
Càn Khôn Đạo Nhân trầm mặc. Hoàng Tuyền Thánh Tổ khẳng định chắc nịch như vậy, chẳng lẽ hắn thật sự đã làm chuyện gì mà chính mình cũng không hay biết?
“Quả nhiên là ngươi!”
Thấy Càn Khôn Đạo Nhân không nói lời nào, Hoàng Tuyền Thánh Tổ cười lạnh một tiếng, cho rằng hắn đang chột dạ.
“Ngươi muốn thế nào?” Càn Khôn Đạo Nhân hỏi.
Hắn đã thông suốt, mình chắc chắn là bị đổ vỏ rồi, có kẻ nào đó ném cái nồi đen lên đầu hắn, khiến Hoàng Tuyền Thánh Tổ tìm tới tận cửa.
Nhưng hắn cũng chẳng sợ, Hoàng Tuyền Giới và Hoàng Tuyền Thánh Tổ có mạnh đến đâu cũng không thể làm gì được Càn Khôn Giới!
Sở hữu một vị Chuẩn Tiên Đế trấn giữ, đại giới này vạn cổ bất hủ! Ép một vị Chuẩn Tiên Đế vào đường cùng, hậu quả đó ngay cả Hoàng Tuyền Giới cũng không gánh nổi!
“Nếu ngươi chịu trả đồ lại cho bản tọa và đưa ra bồi thường, bản tọa không phải là không thể bỏ qua chuyện cũ.” Hoàng Tuyền Thánh Tổ nói.
Tất nhiên, câu này không thể nói trước mặt bàn dân thiên hạ, mà là truyền âm, chỉ có hắn và Càn Khôn Đạo Nhân biết.
Nghe vậy, Càn Khôn Đạo Nhân đang ngồi ở nơi bế quan khẽ nhướng mày. Đồ của tên này bị ai trộm? Mà ai có bản lĩnh trộm đồ của hắn chứ?