Bản xem trước công khai.
Nghe Huyền Hà nói xong, Đạo Hư Vô nhìn về phía Hoang Châu, thản nhiên nói: “Hướng cuối cùng mà thiên cơ tuyến của kẻ đó biến mất, chính là Hoang Châu.”
“Có khi, hắn ta đến từ Hoang Châu thật.”
“Bản tọa vừa mới kết nhân quả với hắn, phát hiện quả vẫn chưa thành, nghĩa là duyên phận chưa dứt, còn gặp lại.”
Nói đoạn, Đạo Hư Vô hoàn hồn, dặn dò Huyền Hà và Vân Thiên: “Bảo những người khác về đi, còn lại cứ để bản tọa lo.”
“Phát đống này xuống, dán lên người để xóa bỏ thiên cơ nhân quả, rồi hẵng vào tông môn.”
Nói rồi, Đạo Hư Vô lấy ra một xấp phù chú dày cộm, phải đến mấy trăm tấm. Đây là loại phù chú đặc biệt do chính tay lão vẽ ra bằng cách đan xen thiên cơ tuyến và nhân quả tuyến.
Chỉ cần dán lên người, thiên cơ gần nhất sẽ bị ẩn đi, nhân quả cũng bị cắt đứt. Trừ phi là loại nhân quả cực kỳ khủng khiếp, còn không thì cứ gọi là bay màu trong một nốt nhạc.
Huyền Hà nhận lấy phù chú, tự dán lên người mình mấy chục tấm trước. Đạo Hư Vô dặn thêm: “Mỗi người dán nhiều một chút, mang mấy thứ thiên cơ nhân quả này về tông môn không hay ho gì đâu.”
“Sau đó, cứ theo lộ trình bản tọa đã sắp xếp mà về. Bản tọa sẽ đi đoạn hậu, phụ trách tiêu hủy lần hai, đề phòng Nhật Nguyệt Thần Giáo nóng máu lên dùng Đế Binh suy diễn.”
Dù thiên phú về Thiên Cơ Nhân Quả Đạo của Đạo Hư Vô cực cao, nhưng đối mặt với Cực Đạo Đế Binh, lão vẫn phải cẩn trọng hết mức. Cẩn thận vẫn hơn, sơ suất chỉ tổ rước thêm phiền phức.