Bản xem trước công khai.
Vài ngày sau, xung quanh Đế Lăng tiếng nổ vang dội không dứt. Ngày càng nhiều kẻ chạm phải cấm chế, kích hoạt các thủ đoạn mà Huyền Hoàng Đại Đế đã bày sẵn.
Kẻ xui xẻo thì chết thảm tại chỗ, kẻ còn sống thì vừa chửi bới vừa cắm đầu tìm bảo vật tiếp.
Trong số các cấm chế này, đáng sợ nhất là những loại chú thuật đặc thù, trảm thần chi thuật, hủ huyết chi thuật... loại này chạm vào là đi đời nhà ma.
Những thứ gây nổ ầm ĩ chỉ là cấm chế bình thường, động tĩnh càng lớn thì ngược lại càng chẳng đáng sợ.
Thứ thực sự hiểm hóc chính là những loại không tiếng động. Lúc đầu không thấy gì bất thường, đến khi nhận ra thì có lẽ đã thấy vong hồn của đồng bạn đang đứng vẫy tay chào mình rồi.
Thế nhưng, cấm chế Đế Lăng dày đặc như lưới trời cũng chẳng ngăn nổi những kẻ săn bảo vật cuồng nhiệt. Những người này đánh cược cả tính mạng vào Đế Lăng, chỉ để mong đổi đời.
Chỉ cần chưa chết, họ sẽ vẫn đâm đầu vào tiếp. Có kẻ thành công, cười lớn rời đi; có kẻ thất bại, vĩnh viễn nằm lại trong Đế Lăng, hóa thành đống xương khô.
“Khà khà khà, lão phu không tiếp nữa đây, các vị, hẹn ngày tái ngộ!”
Đám cường giả Vạn Quật Sơn cười khoái chí. Tuy lần này tổn thất vài tên bán thánh, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ, vớ được không ít bảo vật kinh người. Họ định rút lui, không chơi nữa.
Dù sao cấm chế trong Đế Lăng nhiều vô kể, ai mà biết được liệu có cái cấm chế nào khiến cả cái Đế Lăng nổ tung không. Đến lúc đó, e là Thánh Nhân cũng phải chết oan!