Bản xem trước công khai.
Trong Thiên Đình điện, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, nội tạng vương vãi khắp nơi, thịt nát xương vụn bắn tung tóe khắp chốn.
Vô Thần, Sài Liệt Hỏa cùng đám yêu nghiệt rơi vào trầm mặc, sắc mặt từ kinh ngạc chuyển sang chấn động, cuối cùng là phức tạp khôn cùng.
Trước khi gặp "Cẩu", bọn họ muốn bại một lần cũng khó, từng tự xưng là vạn cổ thiên kiêu, sánh ngang thiếu niên tiên vương, trưởng bối cũng không ít lần tán dương.
Bọn họ luôn cho rằng, dù nhìn khắp cổ sử tiên giới, mình cũng là những yêu nghiệt thiên kiêu có số má.
Đặc biệt là Vô Thần, kẻ đứng đầu Đế Bảng, hắn luôn nghĩ như vậy, hướng đạo chi tâm kiên định, sư tôn Huyền Ninh Tiên Vương cũng luôn nhồi nhét vào đầu hắn tư tưởng rằng ở Đại Đế cảnh, hắn là mạnh nhất.
Nhưng sau trận chiến này, bọn họ phát hiện mình thật nực cười, chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Hóa ra so với yêu nghiệt thiên kiêu thực thụ, bọn họ kém không chỉ "một chút xíu!"
“Cẩu” chỉ mới ra tay nhẹ nhàng, bọn họ đã không có nổi khả năng chống đỡ, đủ thấy cái sự kiêu ngạo mà họ kiên trì bấy lâu nay nực cười đến nhường nào.
“Không cần phải tự ti, các ngươi đã rất xuất sắc rồi, là thiên kiêu đỉnh cấp của thời đại này.”
“Nhưng phải nhớ kỹ, người không được tự mãn. Núi cao còn có núi cao hơn, trên thế giới này, không có yêu nghiệt nhất, chỉ có yêu nghiệt hơn.”
Trùng Đồng Giả nhìn xuống phía dưới, lời nói ẩn chứa đại đạo càn khôn, từng chữ từng câu thấm sâu vào tâm hồn Vô Thần và những người khác.