Bản xem trước công khai.
Huyền Hà đứng một bên, nghe hai người đối thoại, không khỏi tự hào cười thầm. Không hổ là Lão Tổ, tầm nhìn xa trông rộng, thủ đoạn cao minh, đúng là tấm gương sáng cho hậu bối chúng ta!
Đợi đám người kia tranh đoạt đủ rồi, bọn họ mới vào đó "thu hoạch." Như vậy vừa tiết kiệm thời gian tìm bảo vật, lại còn vơ vét được nhiều hơn.
Cướp một trăm người, thậm chí một ngàn người, số bảo vật thu được chắc chắn nhiều hơn tự mình đi tìm gấp bội!
Đạo Hư Vô lên tiếng: “Liên hệ với những người khác, đến lúc đó cùng nhau ra tay, cướp được bao nhiêu hay bấy nhiêu!”
“Chuẩn bị thêm vài cái túi trữ vật vào!”
“Nhưng phải nhớ kỹ, không được để lại dấu vết! Nhớ mang theo pháp bảo ẩn nấp!”
“Các ngươi đi cướp những kẻ khác, còn bản tọa sẽ đi cướp Cực Đạo Thánh Địa!”
Vân Thiên Chân Nhân vội vàng gật đầu, nghĩ đến đây, trái tim vốn đã tĩnh lặng từ lâu của lão bỗng đập liên hồi. Thật là mong chờ quá đi!
Huyền Hà bên cạnh cũng chẳng kém, sống hơn ngàn năm rồi mà hình như chưa từng làm chuyện gì kích thích đến thế.
“Ủa?”