Bản xem trước công khai.
Bản đế biết ngươi rất gấp, nhưng ngươi đừng gấp.
Nghe thấy lời của Nhật Nguyệt Thánh Hoàng, gã thanh niên cao lớn tức đến ngứa cả răng, năm ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Nếu không phải không thể tùy tiện xông ra ngoài, hắn chắc chắn đã cho Nhật Nguyệt Thánh Hoàng biết tay rồi.
Nghĩ một hồi, gã thanh niên cao lớn chậm rãi đè nén cơn giận trong lòng, nói: “Các ngươi có biết thân phận của hai người họ không? Nếu không thả họ ra, chỉ có hại cho tất cả các ngươi thôi!”
Nhật Nguyệt Thánh Hoàng thản nhiên ngoáy ngoáy tai, vẻ mặt bất cần đời: “Ồ, ta sợ quá đi mất!”
Cơn giận vừa mới đè xuống của gã thanh niên cao lớn lại bùng lên, hắn nghiến răng ken két, tên khốn mặc đạo bào Nhật Nguyệt này thật sự quá phách lối!
Nhật Nguyệt Thánh Hoàng cười nhạt: “Bản đế biết ngươi rất gấp, nhưng ngươi đừng gấp!”
Gã thanh niên cao lớn nhìn Nhật Nguyệt Thánh Hoàng, ánh mắt lạnh lẽo: “Rốt cuộc phải thế nào mới chịu thả người?”
Nghe vậy, Nhật Nguyệt Thánh Hoàng và Khương Nhược Dao nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lóe lên ý cười.
Nhật Nguyệt Thánh Hoàng chắp tay sau lưng, nói: “Muốn bản đế thả người cũng không phải không được, nhưng phải xem thành ý của ngươi thế nào đã.”