Bản xem trước công khai.
Vèo một cái, Phượng Khinh Vũ không chút báo trước đã xuất hiện ngay trước mặt Bằng Vương, hai người nhìn chằm chằm vào nhau.
Bằng Vương chưa kịp phản ứng đã giật mình lùi lại, giây tiếp theo, sắc mặt hắn đanh lại, năm ngón tay hóa thành móng vuốt vàng óng, hung hãn chụp về phía Phượng Khinh Vũ.
“Ư!”
Tốc độ của Phượng Khinh Vũ còn nhanh hơn cả Bằng Vương, nàng nhẹ nhàng vươn tay, đã bóp chặt lấy cổ hắn.
Bằng Vương vùng vẫy, nhưng phát hiện căn bản không thể thoát ra, năm ngón tay của Phượng Khinh Vũ như gông sắt, siết chặt lấy cổ hắn!
“Sức mạnh này... chẳng phải nàng ta đã mất trí rồi sao, đáng lẽ không còn ý thức để vận dụng sức mạnh chứ!” Bằng Vương kinh hãi.
Giây tiếp theo, điều khiến hắn càng thêm hoảng sợ xảy ra, sức mạnh trong cơ thể hắn bị một luồng lực lượng mạnh hơn xâm nhập và phong ấn, không thể vận dụng dù chỉ một chút!
Bằng Vương hít một hơi lạnh, hoàn toàn không kịp chuẩn bị! Hắn thật sự không ngờ Phượng Khinh Vũ trong trạng thái này mà vẫn đáng sợ đến thế!
“Bình!”
Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp Đạo Nguyên Tông, Phượng Khinh Vũ túm cổ Bằng Vương nện mạnh xuống đất như nện bao cát, khiến đầu óc Bằng Vương choáng váng, hoa mắt chóng mặt.