Bản xem trước công khai.
Hoa Vân Phi ngẩn người. Hắn đúng là có Vô Hạn Địa Vực Truyền Tống Trận Đài, nhưng lão già Đạo Huyền làm sao biết được?
Nhìn nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý của Đạo Huyền lão nhân, Hoa Vân Phi lập tức hiểu ra, mặt mũi lập tức đỏ bừng vì ngượng. Nhờ người ta giúp đỡ, kết quả mình lại là tên trộm cuỗm đồ của người ta, đúng là xấu hổ muốn chết.
“Hệ thống, ngươi ra đây, ta cảm ơn ngươi nhiều lắm!”
Hoa Vân Phi thầm chửi rủa hệ thống trong lòng cả trăm lần. Cái hệ thống này sao không học theo hắn, làm một người lương thiện có đạo đức đi, cứ làm mấy cái trò trộm gà bắt chó này làm gì không biết?
Nếu không phải bản thân hắn từng bị "đại soái bức" này trộm đồ hai lần, hắn còn tưởng hệ thống là do hắn biến ra, cái thói vô liêm sỉ này giống nhau như đúc.
Hệ thống giả chết, mặc cho Hoa Vân Phi có hỏi thăm thế nào cũng không hé răng.
“Vãn bối đúng là có một cái.” Hoa Vân Phi cố giữ bình tĩnh, lúc này mà xin lỗi thì càng thêm lúng túng.
“Vô Hạn Địa Vực Truyền Tống Trận Đài?”
Hỗn Độn Đạo Tổ và Võ Đức Điện Chủ nhìn sang. Đây là bảo vật kinh thiên động địa, dù là hạng người như bọn họ cũng chỉ mới nghe qua trong truyền thuyết.
Hoa Vân Phi lấy ra một cái bệ đá hình vuông to bằng bàn tay, chính giữa cắm một lá cờ đỏ.