Bản xem trước công khai.
Trên Thiên Đế bình nguyên, Đế tháp trầm phù, Đế quang vút thẳng lên trời cao, chiếu sáng chín tầng mây, rải xuống vô tận đạo quang.
Bên ngoài Thiên Đế bình nguyên, bầu trời ảm đạm, mây đen đè đỉnh, sấm chớp rạch ngang dọc, tiếng sấm nổ vang không dứt bên tai, không gian nứt toác từng tấc, phong bạo vô tận càn quét khắp đất trời.
Dưới tầng mây đen, ba phe thế lực đã hoàn toàn tan tác, kẻ thì vứt giáp vứt khiên, kẻ thì liều mạng đột phá vòng vây, muốn chạy trốn.
Nhưng muốn thoát thân trong tay Kháo Sơn Tông ư? Nói thì dễ, làm mới khó! Hay nói đúng hơn là: căn bản là không thể! Nếu không nắm chắc mười hai phần thắng để nuốt trọn tất cả, bọn họ đã chẳng bày ra cái kế hoạch này!
Trên chiến thuyền, từng khẩu pháo bạc xoay nòng, đứa nào chạy nhanh thì ăn đạn trước!
Trong phút chốc, đám người ba phe thế lực tiến thoái lưỡng nan, muốn chạy cũng không được, không chạy cũng không xong, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
“Các ngươi thật sự muốn ép người quá đáng sao?” Một đệ tử Thất Sát Kiếm Cốc gào lên, cơ thể hắn nứt toác, máu me đầm đìa, thanh kiếm trong tay cũng gãy làm đôi, thảm hại vô cùng.
“Chẳng phải các ngươi là kẻ giăng bẫy trước sao? Chúng ta chỉ là 'gậy ông đập lưng ông' thôi, sao các ngươi lại cuống lên rồi?”
Nam tử đeo mặt nạ thong dong bước tới, y phục sạch sẽ không tì vết, dù đã tiễn đưa không biết bao nhiêu mạng người.
“Chúng ta đã bại, cũng chết nhiều người rồi, các ngươi có thể dừng tay được chưa? Không hiểu đạo lý 'làm người chừa cho nhau đường lui' à?” Đệ tử Thất Sát Kiếm Cốc kia hét lớn.