Bản xem trước công khai.
“Để bản tọa cho ngươi mở mang tầm mắt thế nào gọi là thực lực!”
Khóe môi đỏ mọng của Khương Nhược Dao khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Nàng dám đứng yên bất động, chắc chắn là nắm chắc mười hai phần rằng đối phương không thể phá nổi phòng ngự của mình.
Nhìn về phía Ngô Dụng, đôi mắt đẹp của nàng bỗng hóa thành màu đỏ yêu diễm. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngay cả mái tóc xanh và chiếc váy xanh cũng biến thành màu đỏ rực.
Mắt đỏ, tóc đỏ, váy đỏ, huyết kiếm.
Giờ phút này, nàng tựa như một tinh linh máu, yêu dị tuyệt mỹ. Tựa như một nữ sát thần cái thế!
“Trảm Thần Kiếm Quyết!!”
Khương Nhược Dao thì thầm, thanh huyết sắc sát kiếm nâng lên, sát ý ngút trời, khí thế xuyên thấu tầng mây.
Trong chớp mắt, một đạo huyết mang tựa như có thể chém đứt cả đất trời bùng nổ, bàng bạc mênh mông, lơ lửng giữa trời đất, lao thẳng về phía Ngô Dụng!
“Cái này...”
Ngô Dụng hoảng hốt lùi lại, bàn tay cầm trường thương màu đen run rẩy không ngừng. Hắn sợ rồi, bị sát ý huyết sắc trên người Khương Nhược Dao dọa cho lùi bước!