Bản xem trước công khai.
“Ngươi là cái thá gì mà dám đàm phán điều kiện với bản tọa?”
Hoa Vân Phi nhìn thanh niên áo tím. Kẻ này là Đạo tử của Tề thị Tiên tộc, thiên phú cũng coi như tạm ổn, nhưng vẫn chưa lọt nổi vào mắt hắn.
“Tề Côn, ngươi xông vào đây làm gì? Mau cút ra ngoài, sao ngươi có thể là đối thủ của hắn!”
Tề Minh Đạo giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của Tề Côn. Vừa quay đầu quát tháo, ông vừa nháy mắt ra hiệu cho hắn.
Ngay thời điểm nhạy cảm này, không nên chọc giận Hoa Vân Phi. Nếu hắn lật bàn, kẻ chôn cùng chính là toàn bộ Tề thị Tiên tộc.
Hơn nữa, Hoa Vân Phi đã giết cả Tề Thiên Cang, Tề Côn chỉ mới ở Đại Đế cảnh sơ kỳ, làm sao có cửa thắng?
“Tộc trưởng, người cứ yên tâm.”
“Lần bế quan này, ta đã lĩnh ngộ được vài loại tuyệt thế thần thông. Tu vi tuy vẫn là Đại Đế cảnh sơ kỳ, nhưng thực lực đã sớm không còn như xưa!”
“Ta tin rằng, dù Nhật Thiên ca còn sống, hắn cũng không thể mạnh hơn ta!”
Tề Côn mặt đầy tự tin, lưng thẳng tắp, áo tím bay phấp phới, tóc đen tung bay, chiến ý trên người đang sôi trào.