Bản xem trước công khai.
Nhật Nguyệt Thánh Hoàng lần này làm việc cũng ra hồn phết.
Hồng Mông Tử Hà và Hồng Mông Tử Khí không phải thứ ai cũng hấp thụ được, thậm chí muốn cảm ngộ cũng không xong. Hồng Mông Pháp Tắc là pháp tắc chí cao của đại đạo, nó bài xích mọi loại pháp tắc cấp thấp hơn!
Nhật Nguyệt Thánh Hoàng đã sớm thử qua rồi. Thế nên biết rõ không thể, ông ta dại gì mà đi lãng phí thời gian cùng Hoa Vân Phi và Hạ Vận.
Tranh thủ lúc hai người kia bận rộn hấp thụ Hồng Mông Tử Hà và Hồng Mông Tử Khí, ông ta cùng Diêu Quang Đại Đế và Thiên Tinh Đại Đế vừa hay có thể đi dạo một vòng quanh cổ di tích này.
Lần trước ông ta phải rút lui là vì mấy món chí bảo lọt vào mắt xanh đều bị đám hung thú cực mạnh canh giữ, không lấy được nên đành ra ngoài gọi người.
Lần này kéo thêm Diêu Quang Đại Đế và Thiên Tinh Đại Đế, hợp sức ba người, đám hung thú kia dù mạnh đến mấy cũng đừng hòng giữ được bảo vật.
Phải biết cả ba đều tu luyện Nhất Khí Hóa Tam Thanh, ba người dùng như mười hai người, còn món chí bảo nào mà không cướp được?
“Luôn giữ liên lạc, có nguy hiểm thì gọi ta.” Hoa Vân Phi liếc Nhật Nguyệt Thánh Hoàng.
“Hiểu, ta là kẻ quý mạng nhất mà.” Nhật Nguyệt Thánh Hoàng cũng liếc lại Hoa Vân Phi, phất phất tay rồi cùng Diêu Quang Đại Đế và Thiên Tinh Đại Đế tiêu sái rời đi.
Chưa đi được bao xa, bóng dáng ba người đã bị làn sương mù lơ lửng trong không trung che khuất, mất hút.