Bản xem trước công khai.
“Nếu không phải biết Cửu Tử Thế Thân Phù đã giấu trong người ngươi hơn mười vạn năm, ta suýt chút nữa đã tin rồi.”
Nhìn vẻ mặt đầy tiếc nuối của Xích Long Cổ Đế, Hoa Vân Phi thầm buồn cười, tên này đúng là một ảnh đế thứ thiệt.
“Đối phương là Chân Tiên, với tu vi của tiền bối, đồ đạc bị cướp đi cũng chẳng có gì lạ.” Cung Thanh Nhan nói thẳng tuột, khiến Xích Long Cổ Đế ngượng chín mặt.
Hắn đã thảm thế này rồi, không biết giữ chút thể diện cho hắn sao? Dù gì hắn cũng là một vị Hợp Đạo Cảnh Đại Đế mà!
“Đúng vậy tiền bối, chuyện này chẳng ai muốn cả, chỉ tiếc cho chí bảo như Cửu Tử Thế Thân Phù lại bị cướp mất.” Hoa Vân Phi lắc đầu đầy tiếc nuối, vẻ mặt đau lòng như cắt.
“Không còn cách nào khác, nhưng chuyện này vẫn còn cứu được.”
“Dù là Đạo Nguyên Tông hay Thiên Cơ Điện đều có Chân Tiên Cổ Tổ tọa trấn, nếu mời được hai vị đó ra tay, chắc chắn có thể suy tính ra nơi ẩn náu của kẻ kia!”
“Đến lúc đó, Cửu Tử Thế Thân Phù chính là của các ngươi!” Lời của Xích Long Cổ Đế đầy vẻ dụ dỗ, đó là Cửu Tử Thế Thân Phù đấy, hắn không tin Đạo Nguyên Tông và Thiên Cơ Điện lại không động tâm.
“Vậy nếu thật sự cướp được Cửu Tử Thế Thân Phù, chúng ta chia chác thế nào đây?” Hoa Vân Phi và Cung Thanh Nhan nhìn nhau. Trên danh nghĩa, hai nhà bọn họ là tử thù!
“Vấn đề này chỉ có thể để Chân Tiên Cổ Tổ của hai tông quyết định thôi.”