Bản xem trước công khai.
Sở Cửu Thiên xoay xoay chén trà trong tay, vẻ mặt đầy hóng hớt, khóe miệng treo nụ cười đầy ẩn ý. Nhìn bộ dạng này của lão, làm gì còn chút phong thái kinh thiên tuyệt diễm nào như lúc mới từ Tổ Miếu bước ra nữa?
Không hiểu sao, nhìn cái vẻ "bà tám" của Sở Cửu Thiên, Hoa Vân Phi chỉ thấy lòng bàn chân ngứa ngáy, cực kỳ muốn tung một cước.
“Ta và nàng là cố nhân, cứu nàng chẳng phải là chuyện nên làm sao? Nàng là vì Thái Sơ mà hiến tế chính mình.” Hoa Vân Phi nhấp một ngụm trà, đè nén sự thôi thúc trong lòng.
Nếu không phải vì đánh không lại... thì hắn đã...
“Cố nhân? Cố nhân kiểu gì?” Sở Cửu Thiên chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm Hoa Vân Phi, bộ dạng như muốn đào tận gốc trốc tận rễ.
“...” Ở bên cạnh, nữ tử tóc vàng tự mình thưởng trà, nhìn làn nước trong chén đến xuất thần, vẻ mặt như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
“Sao tự dưng lại nhớ đến Tổ Sư Gia của Đạo Nguyên Phong thế nhỉ, hay là mời hai vị cùng qua đây thưởng trà?”
“Lão tổ, trà của người không tầm thường chút nào, tràn ngập đạo vận, uống một ngụm như thể có thể ngộ đạo, chẳng kém gì Ngộ Đạo Trà.”
Hoa Vân Phi đột nhiên nói đầy ẩn ý, vừa nói vừa liếc mắt nhìn xuống mông của Sở Cửu Thiên.
Đã lão không đứng đắn, thì đừng trách vãn bối làm một đứa cháu "đại hiếu." Chuyện này không thể trách ta, là lão khởi đầu trước đấy nhé.