Bản xem trước công khai.
Đế Lộ, Hoang Châu.
Trong một ốc đảo nằm sâu trong Vọng Tinh Hoang Mạc, Hoa Vân Phi tình cờ đụng độ một người quen.
Đó là một nữ tử mặc váy xanh, dáng người cao ráo, tà váy phấp phới đầy linh động tự nhiên.
Một đoạn bắp chân trắng ngần lộ ra ngoài như tuyết, nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh ý muốn đưa tay chạm thử một cái.
Nàng rất đẹp, và có vẻ nàng cũng biết mình rất đẹp, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều toát lên vẻ tự tin đầy cuốn hút.
“Mới chín năm không gặp, không nhận ra rồi sao?”
Thấy Hoa Vân Phi cứ nhìn chằm chằm mình mà không nói lời nào, Khương Nhược Dao chớp chớp đôi mắt đẹp, cười tươi lên tiếng trước.
“Để ta xem nào, để ta xem nào...” Nàng chắp đôi bàn tay trắng nõn ra sau lưng, vẻ mặt tò mò đi vòng quanh Hoa Vân Phi hết vòng này đến vòng khác.
Sau khi đánh giá kỹ lưỡng một hồi, Khương Nhược Dao cong môi cười: “Xem ra, hình như ta không đánh lại ngươi rồi nhỉ?”
“Bỏ chữ 'hình như' đi.” Gặp được Khương Nhược Dao, Hoa Vân Phi cũng hơi bất ngờ, nghe vậy liền mỉm cười đáp.