Bản xem trước công khai.
Trong nhà ăn, Hoa Vân Phi và Diệp Bất Phàm nghe thấy câu này thì ngẩn cả người, chén trà đang nâng lên giữa không trung cũng khựng lại, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
“Thật ra, đạo gia đây cũng không ngại chuyện 'lớn nhỏ' đâu.” Giai Đa Bảo cười hì hì một tiếng.
Tông môn đâu có cấm yêu đương với trưởng lão lớn tuổi, nhỡ đâu tâm đầu ý hợp, lại chẳng ôm được mỹ nhân về?
“Sư đệ, chớ có bất kính với sư tổ.” Diệp Bất Phàm phản ứng nhanh nhất, lên tiếng nhắc nhở.
Hoàng Huyền liếc nhìn Giai Đa Bảo, cười khẽ: “Nhìn thôi là được rồi, ngươi còn dám nói ra miệng. Ngươi đúng là gan to bằng trời.”
“Không sợ bị đánh à?”
Giai Đa Bảo rụt cổ lại, không dám nói bậy nữa.
“Sư thúc tổ, mời vào ngồi.” Hoa Vân Phi lên tiếng, ngăn chặn chủ đề "bất hảo" này tiếp tục lan rộng.
“Đồ ăn tới đây!”
Đúng lúc này, từ trong bếp, Sở Thanh Nhi với chiếc tạp dề hoa hòe hoa sói bước ra, khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nóng, trên tay bưng món ăn bốc khói nghi ngút.