Bản xem trước công khai.
“Là người của Yêu Nguyệt Cung!”
“Hèn gì chưởng môn đích thân đứng đợi ở đây, hóa ra là người nhà của Thanh Nhi sư muội tới.”
“Hề hề, Thanh Nhi sư muội tuyệt mỹ vô song, dáng người lại càng mê hồn, nhưng mấy vị đồng môn của nàng cũng chẳng kém cạnh gì, bảo sao tu sĩ Đông Vực đều lấy việc cưới được đệ tử Yêu Nguyệt Cung làm vinh dự.”
“Đồ ngu, mau thu cái bộ dạng dê cụ của ngươi lại, đừng có làm mất mặt Kháo Sơn Tông.”
“Đệ tử tông ta đứng đắn một lòng, làm gì có ai là lão sắc phê chứ.”
“Ngươi nói đúng, ta suýt chút nữa là tin rồi đấy.”
Bên trong đại môn Kháo Sơn Tông, không ít đệ tử đã tụ tập lại. Sau khi nhìn thấy đội hình của Yêu Nguyệt Cung, ai nấy đều lộ ra nụ cười mãn nguyện. Thấy mỹ nữ, ai mà chẳng vui cơ chứ?
Thế nhưng, đệ tử Kháo Sơn Tông đều là những người có "nội hàm", không dễ dàng để lộ mục đích thật sự của mình. Dù trong lòng có muốn tìm một đệ tử Yêu Nguyệt Cung làm vợ, cũng chẳng ai biểu hiện ra mặt.
Kẻ nào kẻ nấy đều tỏ vẻ bình thản, trên mặt chỉ lộ ra một chút tò mò, dường như chẳng ai quan tâm đến nhan sắc của các nàng cả.
Cảnh tượng này rơi vào mắt các đệ tử Yêu Nguyệt Cung, khiến ấn tượng của họ về đệ tử Kháo Sơn Tông lại càng tốt thêm vài phần.