Bản xem trước công khai.
“...”
Đống thịt vụn bét nhè dưới đất ngọ nguậy, máu tươi hội tụ, Dao Quang Thánh Chủ ngưng tụ lại thân thể, sắc mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu.
Vừa rồi trong nháy mắt, gã cứ ngỡ mình thực sự đi chầu ông bà ông vải rồi!
May mà Hoa Vân Phi không hạ sát thủ.
Gã cũng được coi là kẻ thông minh, tự nhiên biết Hoa Vân Phi không giết mình thì chắc chắn là vì mình còn giá trị lợi dụng.
Dao Quang Thánh Chủ cố gắng hạ thấp tư thái của mình xuống hết mức, nói: “Tiền bối, có lời gì ngài cứ việc nói thẳng đi, vãn bối xin rửa tai lắng nghe, ngài đừng đánh nữa mà.”
“Sớm thế này có phải tốt không, dạo này ngày nào cũng chém chém giết giết, nghiệp vụ bận rộn lắm.”
“Bản tọa mệt mỏi lắm rồi.”
Hoa Vân Phi nhấp một ngụm trà, đang định nói tiếp.
Chỉ thấy Dao Quang Thánh Chủ vẻ mặt ngượng ngùng chỉ vào gạch Vũ Đức trong màn hình, nói: “Tiền bối, chúng ta có thể bảo nó dừng lại trước được không?”