Bản xem trước công khai.
“Trối... trối trăng?”
Gã trung niên đầu trọc đờ đẫn cả mặt, cơ mặt cứng đờ. Nghe câu hỏi của Hoa Thanh Phong, gã lẩm bẩm một mình, cả người nghệch ra như ngỗng ị.
“Sao... sao có thể như thế được...”
Phía sau gã đầu trọc, đám cường giả Thiên Minh Giáo cũng ngơ ngác như phỗng, không tài nào tin nổi vào mắt mình.
Lão tổ Chuẩn Đế bại trận đã đành, đằng này ngay cả hai đại Chí Tôn Chiến Khôi cũng bị đánh cho tơi tả. Họ không tài nào hiểu nổi tại sao gã nam tử áo trắng của Kháo Sơn Tông kia lại mạnh đến mức vô lý như vậy!
Đến khi toàn bộ người của Thiên Minh Giáo hoàn hồn lại, sự tuyệt vọng trong mắt họ đã bị nỗi sợ hãi tột cùng nuốt chửng. Cả đám run rẩy như cầy sấy, mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán, sau lưng lạnh toát!
Lần này tiêu đời nhà ma rồi!
Ban đầu hùng hổ kéo đến hưng sư vấn tội, ai dè lại thành mỡ dâng miệng mèo, một đi không trở lại!
“Ta muốn sống.” Gã trung niên đầu trọc ngơ ngác nhìn Hoa Thanh Phong, hỏi: “Lời trăn trối này có được đáp ứng không?”
“Được chứ.” Nghe vậy, Hoa Thanh Phong gật đầu cái rụp không thèm suy nghĩ.