Bản xem trước công khai.
Chương hai trăm lẻ ba: Có giỏi thì đừng vả mặt! (1/2.)
Nghe thấy lời của nam tử áo trắng, vị lão tổ Cảnh giới Đại Thánh của Thiên Minh Giáo cười lạnh một tiếng, nói: “Sao phải ra ngoài vực ngoại làm gì? Ngay tại đây đi, đây chính là sân nhà của chúng ta.”
“Ngươi chẳng phải muốn diệt Thiên Minh Giáo sao? Có giỏi thì nhào vô!”
“Có hai vị Chí Tôn tổ sư tọa trấn, ta xem ngươi lấy đâu ra cái tự tin đó nữa!”
“Thực ra bảo các ngươi ra vực ngoại đánh nhau là muốn tốt cho các ngươi thôi.” Nam tử áo trắng nghe vậy, lắc đầu cười nói.
“Vô Biên tổ sư, Huyết Liên tổ sư, xin hãy dẹp sạch cường địch vì bổn giáo! Giết hắn cho ta!” Lão tổ Cảnh giới Đại Thánh khom lưng cúi đầu, hô lớn.
“Khặc khặc khặc... Tuy cái cảm giác này không được dễ chịu cho lắm, nhưng ít ra cũng coi như là một kiểu hồi sinh khác người.”
“Các ngươi làm tốt lắm, thất bại bao nhiêu lần như vậy, cuối cùng cũng thành công rồi.”
Vô Biên Chí Tôn nhe răng cười lớn, hắn có một tia ký ức khi còn sống, rất hài lòng với thân xác hiện tại này.
Tuy không phải là phục sinh thực sự, nhưng cũng coi như là một lần nữa đặt chân lên mảnh thế giới này.