Bản xem trước công khai.
Nghe vậy, Thiên Cơ Chân Nhân máu nóng sôi trào, kích động vuốt chòm râu đen rậm rạp của mình, nói: “Lão tổ, vậy thì ra tay thôi! Pha gáy này, Kháo Sơn Tông ta nhất định phải diễn tới bến!”
“Đúng thế, phải để người đời nhìn cho kỹ, Kháo Sơn Tông từng bị bọn họ coi thường rốt cuộc mạnh đến mức nào!” Vô Cực Chân Nhân phụ họa theo.
“Lão tổ, con thấy đã quyết định diệt Thiên Minh Giáo rồi, hay là nhân tiện lấy luôn một thứ hạng trên Tiên Bảng đi.” Vân Thiên Chân Nhân mở miệng nói.
Với thực lực của Thiên Minh Giáo, việc trở thành một trong các đại tiên tông là chuyện chắc như đinh đóng cột. Nếu Kháo Sơn Tông diệt Thiên Minh Giáo, chẳng phải có thể trực tiếp thay thế vị trí của bọn họ sao?
“Nghĩ chu đáo đấy, khá lắm. Hèn chi thành tích làm chưởng môn khóa này của con lại tốt như thế, đúng là có nguyên do cả.” Hoa Thanh Phong khen ngợi một câu.
Ông nhìn về phía Thanh Nguyên Lão Tổ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, nói: “Bản tọa hỏi một câu, nếu Kháo Sơn Tông diệt sạch Thiên Minh Giáo, vị trí Cửu Đại Tiên Tông này, Kháo Sơn Tông có ngồi được không?”
“Ngươi nghiêm túc đấy chứ?” Thanh Nguyên Lão Tổ kinh ngạc nhìn sang.
Thiên Minh Giáo nghe đồn đã có quy mô cấp Thánh địa, nội hàm đáng sợ, Kháo Sơn Tông lại có lòng tin diệt sạch bọn họ?
Có phải là hơi quá ngông cuồng rồi không?
“Người Kháo Sơn Tông ta xưa nay không bao giờ nói dối!” Khóe môi Hoa Thanh Phong nhếch lên, nói.