Bản xem trước công khai.
“Ồ?”
Nghe lão giả nói vậy, Trọng Đồng Thánh Tử quay đầu lại liếc ông ta một cái, ánh mắt mang theo nụ cười đầy ẩn ý: “Mộc lão, ngươi chơi cũng bạo thật đấy, thời trẻ chắc chắn không ít lần làm trò này đúng không?”
“Hắc hắc.” Mộc lão cười gượng gạo, nói: “Lão nô chơi toàn hàng cấp thấp, không đáng nhắc tới.”
“Nhưng vị Hạ Huyền Chân Nhân kia cùng mấy nữ đệ tử của nàng ta đều là cực phẩm, da trắng mặt xinh, dáng người bốc lửa, tuyệt đối có thể thỏa mãn khẩu vị của Thánh Tử.”
“Hô hô, nghe ngươi nói thế, bản Thánh Tử lại có chút mong chờ rồi đấy.”
Trọng Đồng Thánh Tử đôi mắt quỷ dị, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy trêu đùa, nói: “Sư đồ cùng hầu hạ, bản Thánh Tử đúng là chưa từng thử qua bao giờ, chơi kiểu này cảm giác chắc là phê pha lắm.”
Nói xong, gã liếm liếm môi, ánh mắt nóng rực, nội tâm rạo rực, có chút không đợi nổi nữa rồi.
Lúc này, vị trưởng bối ngồi phía trước Trọng Đồng Thánh Tử quay đầu lại nói: “Thiên Cừu, chuyện đó phải biết tiết chế, chớ có làm tổn hại nguyên khí.”
“Ngươi là Thánh Tử của Thiên Minh Giáo, vai gánh trọng trách, không thể tiêu hao quá nhiều tinh lực vào những chuyện vặt vãnh này.”
Trọng Đồng Thánh Tử Y Thiên Cừu nghe vậy liền khẽ gật đầu, thu liễm nụ cười, cung kính nói: “Thiên Cừu ghi nhớ kỹ, định sẽ không phụ sự kỳ vọng của các vị trưởng bối.”