Bản xem trước công khai.
“Sao ngươi lật mặt nhanh như lật bánh tráng thế?”
Minh Ảnh Lão Tổ có chút nghi hoặc, hắn không hề biết nô ấn trong cơ thể mình rất đặc biệt, có thể lây lan sang người khác.
Sắc mặt Điệp Cơ Lão Tổ vô cùng phức tạp, vừa rồi sâu trong tâm trí nàng đột nhiên xuất hiện bóng lưng của một người mặc y phục trắng.
Người đó chỉ đứng yên tại chỗ, vóc dáng không quá cao lớn nhưng lại như đội trời đạp đất, vô địch thiên hạ.
Thần hồn của nàng dễ dàng bị trấn áp, bị khắc lên nô ấn, trở thành một trong những nô bộc của bóng lưng áo trắng kia.
“Kẻ đáng sợ nhất ngươi gặp ở Kháo Sơn Tông là ai?” Điệp Cơ Lão Tổ hỏi, nàng muốn biết thân phận của bóng lưng áo trắng kia.
Nghe vậy, Minh Ảnh Lão Tổ liền hiểu ra, Điệp Cơ Lão Tổ hỏi câu này thì chắc chắn đã bị nô ấn khống chế, trở thành nô bộc rồi.
“Người ngươi nhìn thấy trong đầu, chắc là Thủ tọa Đạo Nguyên Phong của Kháo Sơn Tông Hoa Vân Phi!”
Minh Ảnh Lão Tổ lên tiếng, mỗi lần nghĩ đến gương mặt của Hoa Vân Phi, hắn lại không kìm được nỗi sợ hãi.
Qua dò la tin tức, hắn biết được Hoa Vân Phi mới chỉ hơn trăm tuổi, cực kỳ trẻ tuổi, nhưng tu vi của hắn... đã đáng sợ đến mức hắn không thể ngước nhìn nổi.