Bản xem trước công khai.
Tranh Tiên Thành chia làm năm khu Đông, Nam, Tây, Bắc, Trung. Lúc này, tại khu Bắc vang lên một giọng nói tức tối, vô cùng phẫn nộ.
Giọng của gã cực lớn, dường như cố ý nói cho tất cả mọi người cùng nghe, thánh uy cuốn theo âm thanh truyền đi thật xa, lọt vào tai từng người một.
Trong phút chốc, ai nấy đều ngẩng đầu, nhìn về phía khu Bắc.
“Là Tộc trưởng Khương gia! Y đang chạy trốn!”
“Phía sau y là... Đại trưởng lão Chiến tộc, một cường giả cấp Bán Thánh! Nhưng mà... hình như lão ta không phải đối thủ của Tộc trưởng Khương gia thì phải?”
“Ngươi ngốc à? Phía sau Đại trưởng lão Chiến tộc chắc chắn không chỉ có một mình lão. Tu vi chúng ta thấp kém, chỉ nhìn thấy được bề nổi mà thôi, sau lưng lão nhất định có sự tồn tại đủ sức đe dọa Tộc trưởng Khương gia.”
“Bọn họ đây là khẳng định do Khương gia làm rồi sao, lại dám công khai truy đuổi Tộc trưởng Khương gia, không sợ khơi mào chiến tranh giữa hai tộc à?”
Các thế lực lớn trong Tranh Tiên Thành bàn tán xôn xao, chắp tay sau lưng, ngửa cổ nhìn trời, bày ra dáng vẻ của một đám quần chúng hóng hớt.
Chiến tộc và Khương gia thế nào chẳng liên quan gì đến họ, họ chỉ cần chịu trách nhiệm xem kịch vui là được.
Chỉ thấy trên không trung lúc này, tuy trời đã tối, nhưng Tộc trưởng Khương gia như một vầng tinh tú màu tím, chói lòa rực rỡ, lao thẳng lên vòm trời.