Bản xem trước công khai.
“Tiểu Minh à, ngươi làm người như thế là không được đâu nha!”
“Tông môn ta xưa nay có sao nói vậy, chưa từng nói dối.”
“Mọi người đều phải làm một người thành thật, sao ngươi lại có thể bằng mặt không bằng lòng, trước mặt một đằng sau lưng một nẻo thế hả?”
Một vị trưởng lão thế hệ trước của Cẩu Nguyên Phong lên tiếng khiển trách, sa sầm mặt mày, lời lẽ lạnh lùng. Vị trưởng lão trẻ tuổi kia bị mắng tới mức cúi gầm đầu xuống, vô cùng xấu hổ.
Mọi người đều biết nhân duyên của hắn rất tốt, ngày thường không gần nữ sắc, là một nhân vật thanh cao, bằng phẳng như quân tử.
Hôm nay bị Thạch trưởng lão khui ra phốt đen, trong nháy mắt hình tượng sụp đổ, rớt đài khỏi thần đàn.
“Xin lỗi chư vị, ta sai rồi, sau này nhất định sẽ sửa.”
Vị trưởng lão trẻ tuổi này tên là Lý Minh, hắn cúi đầu nhận lỗi với thái độ vô cùng thành khẩn.
Liếc mắt nhìn Thạch trưởng lão - người lúc này đã tỏ vẻ không liên quan gì đến mình, ánh mắt của hắn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Làm người không thể thất đức như thế được, lão Thạch này quả thực quá đáng ghét!