“Hôm nay các người lui trước đi.” Người vừa đến có bóng lưng cao lớn thẳng tắp, đứng đó tựa như một ngọn núi không thể vượt qua.
“Vô Song!” Chiến Vương và Kiếm Vương nhìn thanh niên cao lớn vừa tới với vẻ mặt kinh ngạc.
Thanh niên đột ngột xuất hiện này chính là Đạo Vô Song đã biến mất từ lâu. Bên hông hắn treo một bầu rượu, đôi mắt nhìn thấu mọi sự, khóe miệng khẽ nhếch, vẻ mặt thoải mái tùy ý, mang theo chút phóng túng bất cần.
“Đạo Vô Song!”
Thấy Đạo Vô Song, gã đàn ông tộc Cự Ma và ả đàn bà tộc Quỷ Phượng cũng giật mình, trố mắt kinh ngạc. Đạo Vô Song xuất hiện bất ngờ nằm ngoài dự liệu của hai người họ.
Thế nhưng, cả hai vẫn không muốn buông tha cho con mồi Hoa Vân Phi. Bất Diệt Chiến Thể quá khó kiếm!
“Vô Song, cậu biết mục đích chúng ta tìm những thể chất này để làm gì mà, Bất Diệt Chiến Thể đang ở ngay trước mắt, đó là thứ...” Gã đàn ông tộc Cự Ma vội vã lên tiếng, muốn tranh thủ.
“Ta nói chưa đủ rõ ràng sao?” Đạo Vô Song nghiêng đầu nhìn gã.
“Nhưng mà...”
“Cút!!”