Giọng nói trong lệnh bài vô cảm, không cho phép nghi vấn. Ma Cơ tuy đã quen với thái độ của Thiên Xà Thái Tử, nhưng nghe câu này, trong lòng vẫn thấy khó chịu.
Chẳng phải vì hai chữ “tiện tỳ”, mà là đối phương tùy tiện muốn tước đoạt quyền được sống của nàng.
“Mang hắn theo.” Lại một giọng nói nữa vang lên từ lệnh bài.
Cái “hắn” này, ngoài Hoa Vân Phi đang đứng đây ra thì còn ai vào đây nữa?
Ma Cơ giật mình, mày liễu nhíu chặt, Thiên Xà Thái Tử muốn gặp Nguyên Phi thì chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Nàng biết việc mình tiếp cận Nguyên Phi sớm muộn gì cũng tới tai Thiên Xà Thái Tử, nhưng không ngờ gã đang bế quan mà lại biết nhanh như vậy, còn đích thân triệu kiến.
“Hắn là thổ dân của Tam Thiên Đạo Giới, chưa đủ tư cách để vào tộc địa của Cửu Thủ Thiên Xà tộc.” Ma Cơ tìm lý do từ chối.
Nàng không muốn Nguyên Phi theo đi, rất nguy hiểm. Nàng tiếp cận Nguyên Phi là để hợp tác, sao có thể dẫn hắn đến Cửu Thủ Thiên Xà tộc nộp mạng? Đó không phải là điều nàng muốn thấy.
“Ngươi có tư cách để lựa chọn sao?”
“...”