Bản xem trước công khai.
Nghe những lời khen ngợi, tán dương xung quanh, Vân Thiên Chân Nhân cười rạng rỡ. Lâm Phái trong gần hai năm qua quả thực đã trở thành niềm kiêu hãnh của lão.
Trong tương lai, lão cũng có ý định để Lâm Phái trở thành Chưởng môn, tiếp quản Kháo Sơn Tông.
Ở một bên, Mộc Thanh Thanh nhìn Lâm Phái đang là tâm điểm chú ý của vạn người trong sân, đôi mắt trong vắt như nước thu tràn đầy vẻ kiêu hãnh.
Đó là nam nhân của nàng, giờ đây đã là thiên kiêu được chúng tinh bủng nguyệt!
“Đã Lâm sư huynh quyết ý chiến một trận, vậy sư đệ xin không khách khí nữa!”
Lý Lưu vẻ mặt nghiêm nghị, vô cùng nghiêm túc.
Thách thức Lâm Phái là vì gã muốn xem xem, bản thân và thiên kiêu đỉnh cấp thế gian rốt cuộc có khoảng cách lớn thế nào.
Khoảng cách này, nếu chỉ dựa vào công pháp tông môn, dựa vào nỗ lực hậu thiên, dựa vào tài nguyên thúc đẩy, liệu có thể bù đắp được chăng?
Trận chiến này sẽ cho gã câu trả lời.
Bên này trận chiến sắp sửa bùng nổ, thì ở bên kia, trong nồi trước mặt Giai Đa Bảo đã trống trơn từ lúc nào.