Bước vào Thiên Lộ, đập vào mắt là những bậc thang bằng vàng óng ánh không thấy điểm dừng, vút thẳng lên cao, đâm xuyên vào tận cùng hư vô.
Hoa Vân Phi đứng dưới chân cầu thang ngước nhìn, cảm nhận luồng khí tức quy tắc hùng vĩ, mạnh mẽ kia, trong lòng hắn bỗng nảy sinh cảm giác như đang đi triều bái.
Giờ phút này, hắn chẳng khác nào kẻ hành hương, còn bậc thang vàng trước mắt chính là thánh lộ.
Phi thăng trong mắt người đời, chắc cũng chỉ đến thế là cùng.
Hắn và Hạ Thu Nhi từng bước đi lên. Càng lên cao, khí tức quy tắc càng đậm đặc, cường độ càng kinh người.
Hoa Vân Phi hiểu rõ, nếu không có Hạ Thu Nhi dẫn đường, thứ hắn cảm nhận được sẽ còn khủng bố hơn gấp bội, chẳng tự chủ được mà sinh lòng kính sợ.
Đến hắn còn thế, thì những kẻ khác khi tới đây chắc chắn phản ứng còn dữ dội hơn nhiều.
Rất nhanh, cả hai đã tới điểm cuối.
Nơi đó cũng là một cánh cổng, phía sau chính là Tam Thập Tam Thiên!
Vừa mới tới gần, Hoa Vân Phi đã cảm nhận được cường độ quy tắc khủng khiếp truyền ra từ sau cánh cổng.