Hoa Vân Phi từng công khai đánh chết Hắc Bào Nhân. Mà Minh Tử lại là yêu nghiệt mạnh nhất trong Ám Giới, là đệ tử của vị sinh linh trong truyền thuyết kia.
Kẻ kiêu ngạo như Tứ Hoàng Tử Thánh Long Tộc cũng không dám vỗ ngực xưng tên bảo rằng có thể một chọi hai.
“Có bản lĩnh thì đơn đả độc đấu!” Tứ Hoàng Tử Thánh Long Tộc quát lớn, quanh thân vang vọng tiếng rồng ngâm, thánh quang bốc lên, uy thế kinh người.
“Đơn đả độc đấu thì đúng rồi, ngươi một mình đơn đả độc đấu hai người bọn ta.” Hoa Vân Phi cười tủm tỉm nói.
“Vô sỉ!” Tứ Hoàng Tử Thánh Long Tộc lạnh giọng quát.
Bình thường Hoa Vân Phi chắc chắn sẽ coi đây là lời khen, nhưng lúc này đang có bao nhiêu người ở đây, hắn vẫn phải chú ý hình tượng một chút.
“Mắng người à? Vả miệng!”
Hoa Vân Phi vung tay, cách không tát thẳng một cái vào mặt Tứ Hoàng Tử Thánh Long Tộc, tiếng kêu giòn tan vang vọng, mọi người tại hiện trường đều nghe rõ mồn một. Tốc độ này nhanh đến mức chẳng ai kịp nhìn thấy gì.
Chiến Vương, Ma Cơ, Tiểu Phượng Hoàng đều nheo mắt lại, Hoa Vân Phi này dường như còn không đơn giản như lời đồn! Hắc Bào Nhân bị hắn trấn áp, xem ra không phải là chuyện ngoài ý muốn! Hắn thực sự có thực lực đó!
Tứ Hoàng Tử Thánh Long Tộc lùi lại mấy bước, cảm giác nóng rát trên mặt khiến hắn hơi ngẩn người. Hắn vừa rồi vậy mà không nhìn rõ Hoa Vân Phi ra tay thế nào!