Bắc Vực chấn động, quá nhiều nhân vật truyền thuyết cấp đỉnh cao xuất hiện, người sau còn khó gặp hơn người trước.
Ví như Tiểu Phượng Hoàng của Phượng Hoàng Tiên Triều, nghe đồn nàng là truyền nhân của Phượng Hoàng Đế Tôn, được chính tay vị Đế Tôn này chỉ dạy.
Ba mươi ba thiên sớm đã lan truyền tin tức, khẳng định nàng chính là người kế vị tương lai của Phượng Hoàng Tiên Triều.
Nếu Phượng Hoàng Đế Tôn ẩn lui không xuất thế nữa, nàng sẽ trở thành quốc chủ đời thứ hai của Phượng Hoàng Tiên Triều.
Lại như Tứ hoàng tử của Thánh Long Tộc, là con ruột của Long Hoàng, trong người chảy dòng máu cấp bá chủ, sao có thể là hạng tầm thường?
Đám truyền nhân của các đại đạo thống khác đứng trước mặt hắn đều phải thấp hơn một cái đầu. Chỉ riêng mấy chữ "con ruột sinh linh cấp bá chủ" thôi cũng đủ để trấn nhiếp một đám người rồi.
Sự xuất hiện của hai người này thu hút vô số ánh nhìn. Mà lần này người đến Bắc Vực đâu chỉ có hai vị, còn khối kẻ đang ẩn mình trong bóng tối, không chịu lộ diện.
“Mảnh vỡ ở đâu?”
Sau khi đến Bắc Vực, tất cả mọi người mới phát hiện, quy tắc giữa đất trời vẫn còn đó, nhưng mảnh vỡ thì tìm không ra. Không một ai có thể cảm nhận được động tĩnh của mảnh vỡ.
“Bắc Vực đã gần với Băng Chi Nguyên Xuyên, chẳng lẽ mảnh vỡ đã tiến vào trong đó rồi?” Một người không chắc chắn nói.