Bản xem trước công khai.
“Hắn chính là người tổ chức trà hội, truyền nhân của Thiên Khải Thánh Địa.” Hạ Thu Nhi giới thiệu với mấy người.
“Hắn chính là truyền nhân Thiên Khải Thánh Địa?” Minh Tử nhìn sang, phát hiện người này quả thực không đơn giản, đứng đó mà như không đứng đó, nơi hắn ở dường như biến thành một vùng đất vô nhân vô quả.
“Xin lỗi, vốn dĩ không định tới đây, nhưng thật sự không nhịn được, đành mạo muội quấy rầy.”
Truyền nhân Thiên Khải Thánh Địa xuất hiện trên boong tàu, chắp tay với mọi người, nụ cười như gió xuân, nhìn thôi đã thấy tâm tình thoải mái lạ thường.
“Ngươi thấy Đoạn Vô Nghĩa tới nên mới vội vàng chạy tới đúng không?” Minh Tử không chút nể tình vạch trần.
“Ha ha ha, vốn ta còn định giả ngốc cho qua chuyện, không ngờ lại bị Minh Tử đạo hữu nhìn thấu trong nháy mắt, xem ra tu hành của ta vẫn chưa tới nơi tới chốn rồi.”
Truyền nhân Thiên Khải Thánh Địa gãi đầu, cười đầy ngượng ngùng.
“Lời ngươi muốn nói chúng ta đều biết rồi, để chúng ta cân nhắc xem sao.” Minh Tử nói.
“Vốn dĩ ta đúng là vì chuyện đó mà tới, nhưng giờ lại có thêm một việc nữa. Chực ăn!”
Truyền nhân Thiên Khải Thánh Địa hít hà, hương thơm bay tới trong không khí khiến hắn thèm thuồng không chịu nổi, đoạn hắn đặt mông ngồi xuống cạnh Minh Tử, rất tự nhiên, rất thân thiết: “Các vị đạo hữu đừng đuổi ta nhé, ta đã mặt dày tới mức này rồi, đuổi ta đi thì tổn thương lòng người lắm.”