Bản xem trước công khai.
“Kinh Thiên, những năm qua con chịu khổ rồi.”
Viện trưởng Tổng viện vận đạo bào, thần thái trước sau như một, vẫn là bộ dạng gió thoảng mây bay, dù ở bất cứ thời điểm nào, trên người ông ta cũng gần như không lộ ra chút cảm xúc nào.
“Phụ thân, con không chịu khổ gì cả. Những năm ở Ám Giới, tu vi của con đã tăng tiến rất nhiều, đã bước vào Tiên Đế cảnh.”
Đoạn Kinh Thiên nói, nhìn chằm chằm vào Viện trưởng Tổng viện, đáy mắt ẩn chứa sự mong chờ và khát khao không thể kìm nén.
“Ừm.” Viện trưởng Tổng viện chỉ thản nhiên gật đầu.
Sự mong chờ và khát khao trong mắt Đoạn Kinh Thiên bị thay thế bằng nỗi thất vọng, nhưng hắn không dám biểu lộ ra ngoài, vẫn cố gượng cười.
“Phụ thân đích thân tới đón con, con thật sự rất vui.” Đoạn Kinh Thiên nói.
“Chỉ là phân thân thôi, với sức mạnh của con thì không thể tự mình rời khỏi nơi này đâu.” Viện trưởng Tổng viện bình thản đáp.
Đoạn Kinh Thiên trong lòng vẫn thấy rất vui.
Bởi vì rõ ràng có thể để Di Thiên Chiến Hoàng bọn họ tới một chuyến, nhưng Viện trưởng lại đích thân phân ra một đạo phân thân tới đây, rõ ràng vẫn là quan tâm đến đứa con trai này.