Bản xem trước công khai.
Hoa Vân Phi mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên bãi cát, trên người trống trơn, đến cả quần áo cũng không còn. Hắn vội vàng đứng dậy, lấy y phục từ trong Tử Phủ Động Thiên ra mặc vào.
Nhìn quanh, Khương Nhược Dao, Diệp Phong Lưu, Tả hộ pháp và Hữu hộ pháp đều đang nằm "chữ đại" khắp bãi cát.
Điểm khác biệt là quần áo của mấy người kia vẫn còn nguyên vẹn, nhục thân bị nổ tung cũng đã hồi phục, lúc này đang chìm vào giấc ngủ say.
Hiện tại, họ đang ở trên một hòn đảo, xung quanh nắng ấm chan hòa, bầu trời trong xanh không một gợn mây.
“Tại sao chỉ có mỗi mình ta là không mặc quần áo?” Hoa Vân Phi lẩm bẩm trong lòng, dịch chuyển tức thời đến trước mặt Khương Nhược Dao.
Đúng lúc hắn định đỡ Khương Nhược Dao dậy, đột nhiên cảm nhận được có người từ dưới biển bước lên, đang nhìn mình. Ngoái đầu lại, đập vào mắt hắn là một thanh niên tay cầm cần câu, xách theo một chiếc ghế đẩu nhỏ.
“Yo, vẫn còn sống à?” Thanh niên thấy Hoa Vân Phi tỉnh lại, vui vẻ vẫy vẫy chiếc ghế đẩu trong tay.
“Ngươi là ai?” Hoa Vân Phi chằm chằm nhìn thanh niên, kẻ này chính là người họ tình cờ gặp khi mới đến Nghiệp Hải.
Đồng thời, hắn mắng xối xả hệ thống trong lòng.
Gì thế? Tống ca làm gì sai à?