Bản xem trước công khai.
Ngồi chễm chệ ở đó là một thanh niên tóc vàng, vóc dáng cao lớn, khí chất thoát tục cao quý, đôi mắt tựa như tinh tú.
Khóe miệng hắn nhếch lên, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn không thể che giấu, đáy mắt thậm chí còn thoáng qua một tia điên cuồng.
“Ta vốn tưởng không còn cơ hội báo thù, không ngờ ngươi lại tự mình dâng tới tận cửa, đúng là ý trời!”
Thanh niên tóc vàng nâng chén rượu uống cạn, tự lẩm bẩm: “Giờ đây quả thực ngươi đã bỏ xa ta, nhưng nếu so về bối cảnh, ngươi có bì được với ta không?”
“Sinh linh chuẩn bá chủ tuy mạnh, nhưng mạnh được bằng sư tôn của ta sao?
Dù ngươi có được chiến hoàng cấp chuẩn bá chủ chống lưng thì đã sao, trước mặt sư tôn, tất cả đều chỉ là lũ kiến hôi muốn bóp chết lúc nào thì bóp!"
Nghĩ đến đây, thanh niên tóc vàng ngửa mặt cười lớn. Hắn rất hưng phấn, cực kỳ hưng phấn! Những chuyện cũ lướt qua trong đầu như bay, nghĩ đến việc sắp được báo thù rửa nhục, hắn kích động đến mức muốn nhảy múa!
“Chúng ta cứ từ từ mà chơi, ngươi ở ngoài sáng, ta ở trong tối, cái cảm giác mèo vờn chuột này ta thích quá đi mất!”
Thanh niên tóc vàng đứng dậy, nhìn về một hướng rồi nói: “Kẻ thù của ngươi đâu chỉ có mình ta, vị bằng hữu kia cũng căm ghét ngươi thấu xương đấy!”
Nói đoạn, hắn búng tay bắn ra một đạo truyền tin quang phù. Chẳng bao lâu sau, phía bên kia đã có hồi âm.