Bản xem trước công khai.
“Chủ nhân tiền nhiệm của ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không phải đang chém gió đấy chứ?” Nghe thấy lời của Di Thiên Chân Linh, bốn người trung niên sừng trâu càng thêm tò mò.
“Lão phu không thèm chém gió, chỉ thích nói lời thật lòng.”
Di Thiên Chân Linh đáp: “Nhưng vì một vài nguyên nhân đặc thù, lão phu quên mất một số chuyện, ký ức về chủ nhân tiền nhiệm rất mơ hồ, không nhớ rõ rốt cuộc là ai.
Chỉ biết là rất mạnh, mạnh hơn Minh Chủ, mạnh hơn tất cả mọi người, kiểu vô địch thiên hạ ấy!"
Di Thiên Chân Linh rất khổ não, nó cũng chẳng biết tại sao mình lại quên, chính là không tài nào nhớ nổi.
Bốn người trung niên sừng trâu bán tín bán nghi với lời nó nói. Hoa Vân Phi nhìn Di Thiên Chân Linh, xem ra chủ nhân tiền nhiệm của nó thực sự mạnh đến mức vô lý.
Minh Chủ của Ám Giới kia là kẻ hung hãn dám đối đầu với Tam Thập Tam Thiên, vậy mà đối phương còn chẳng phải đối thủ của chủ nhân tiền nhiệm nhà Di Thiên Chân Linh, thậm chí còn muốn lôi kéo người ta.
“Vậy nói cách khác, Di Thiên Chân Linh và Di Thiên Bộ Trang đều là đồ trộm được từ tay vị cường giả kia sao? Thống tử, ra đây nói chuyện!” Hoa Vân Phi lúc này mới phản ứng lại tính nghiêm trọng của vấn đề.
Hệ thống giả chết, không hé răng.
“Đừng có như Võ Đức trước kia, đợi ta lên tới Tam Thập Tam Thiên, đột nhiên có kẻ tìm tới tận cửa.” Hoa Vân Phi nói.