Bản xem trước công khai.
“Sau khi gặp đối phương, ta bảo hắn thay ta dạy dỗ đứa đệ tử không nên thân kia một thời gian, hy vọng với thân phận sư trưởng, hắn có thể làm phai nhạt đi thứ tình cảm không nên tồn tại trong lòng nó.”
“Ban đầu hắn không muốn đồng ý, nhưng nể tình quan hệ đôi bên, cuối cùng hắn vẫn gật đầu.”
“Thế nhưng mọi chuyện chẳng diễn ra như dự tính. Chấp niệm của đệ tử ta còn nặng hơn bất cứ ai, sau khi ở cạnh hắn, nó lại càng lún sâu, điên cuồng hơn trước.”
“Dù nó có nỗ lực thế nào cũng vô ích, trong mắt hắn, nó mãi chỉ là một hậu bối.”
“Biết không còn cách nào, nó đã khóc, khóc đến tê tâm liệt phế. Hắn biết nó đang khóc, đang trút bầu tâm sự, nhưng cũng chỉ có thể ngồi một mình trong sơn động, thở dài thườn thượt, mặc kệ nó khóc.”
“Thế rồi đêm đó, một người trở về. Chính là người mà hắn ngày đêm mong nhớ.”
“Người phụ nữ mà hắn một lòng chung thủy là một người rất kỳ lạ. Nàng không hề phản đối hắn cưới người khác, chỉ cần bên cạnh hắn có một vị trí cho nàng là đủ.”
“Thế nên sau khi biết chuyện, nàng âm thầm giúp đỡ đứa đệ tử không nên thân của ta, hy vọng nó có thể dần dần chiếm được cảm tình của hắn, cảm hóa hắn.
Nàng thậm chí không tiếc hạ thấp bản thân để làm nổi bật sự hiện diện của đệ tử ta."
“Nhưng hắn là ai chứ? Những trò đó sao có thể qua mắt được hắn? Kết quả là tất cả đều thất bại.”