Bản xem trước công khai.
Có người lập đàn làm phép ở dãy núi Thánh Vẫn?
Mưu toan hủy diệt nơi đó?
Hoa Vân Phi đặt đũa xuống, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Đạo Hư Vô khựng lại động tác ăn mì, liếc nhìn Hoa Vân Phi một cái: “Có việc thì cứ đi đi, ăn xong bát mì này, ta cũng phải xuất phát rồi.”
Ông nhận ra Hoa Vân Phi đột nhiên có việc bận, không thể tiếp tục ăn mì cùng mình nữa.
“Lão tổ cứ ăn tự nhiên, đệ tử đi giải quyết chút rắc rối.”
Hoa Vân Phi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, nhưng thân hình lại đang dần tiêu tán, lúc này bản thể của hắn đã ở ngoài chân trời, một nơi cực kỳ xa xôi.
“Vẫn là câu nói kia, có chuyện gì giải quyết không được thì nhớ gọi người.”
“Tuy thực lực của ngươi đã đi đến bước này, vượt qua rất nhiều lão già ở Tổ Lăng, nhưng vẫn còn không ít người đứng ở phía trước ngươi, có thể che mưa chắn gió cho ngươi.”
Hoa Vân Phi đã rời đi, nhưng Đạo Hư Vô vẫn tự lẩm bẩm một mình.