Bản xem trước công khai.
“Giấc mơ lần này chân thực hơn hẳn những lần trước, cần phải đào sâu nghiên cứu một chút mới được...” Vô Chi Thần Chủ lẩm bẩm.
Ngài tiếp tục lướt màn hình, cứ ba video thì gần như có một cái liên quan đến Hoa Vân Phi.
“Xin hỏi đây là nơi nào...”
“Xin hỏi nay là năm nào...”
Nhìn Hoa Vân Phi trong video đang ngây ngô hỏi han, Vô Chi Thần Chủ nheo mắt, tên này không lẽ tưởng đây là thật đấy chứ? Còn hỏi một cách nghiêm túc như vậy nữa.
Vô Chi Thần Chủ không còn hứng thú, đặt điện thoại lên bàn, đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trong lúc đôi mắt ngài đóng mở, có thần mang nhàn nhạt lóe lên: “Thế giới này cũng không yếu như ta tưởng, vẫn còn dấu vết của tu tiên giả...”
Ngài mở cửa sổ, bước chân lên không trung, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ thành phố.
“Thực lực bị áp chế đi nhiều quá, thế giới này thật kỳ lạ, có kẻ nào đã biến nơi đây thành đạo trường sao?” Vô Chi Thần Chủ tự nhủ.
Ngài không giống Hoa Vân Phi, Hoa Vân Phi không dùng được sức mạnh, nhưng ngài thì có thể. Tuy sức mạnh sử dụng không nhiều, nhưng ở một nơi yếu ớt như Trái Đất thì cũng đủ dùng rồi.