Bản xem trước công khai.
Người của Sâm Minh Giới và Huyền Vũ Giới lúc rời đi đều khóc ròng, miệng run bần bật vì tức, mặt xanh như tàu lá chuối. Đen, quá đen!
Nguyên Ương Giới này là tám đời chưa từng thấy tài nguyên hay sao mà bắt được họ là vắt kiệt không chừa một giọt?
Tên Nguyên Đức phụ trách tiếp đón họ chẳng khác nào một tên cướp hung hãn, lúc nói chuyện còn đeo mặt nạ đen, hoàn toàn không nói đạo lý, lương tâm không có lấy một phân.
Hắn chỉ thiếu nước lột luôn cả quần lót của người ta ra xem còn sót lại gì không! Hơn nữa, nếu họ không chịu nộp, Nguyên Đức còn uy hiếp sẽ trói luôn cả đám lại, bắt mẫu giới của họ mang thêm tài nguyên đến chuộc.
Lúc hắn nói những lời đó, Viêm Dương Lão Tổ đứng ngay bên cạnh nhìn, họ nào dám nói nửa chữ "không?" Cuối cùng, chỉ đành ngoan ngoãn nộp tiền rồi cuốn gói rời đi.
“Kiếm tiền kiểu này đúng là nhanh thật.” Nguyên Đức cảm thán.
“Quả thực là nhanh.” Viêm Dương Lão Tổ gật đầu, vậy mà lại thấy rất đồng cảm.
“Ồ? Xem ra lão huynh cũng là người có kinh nghiệm nhỉ?” Nguyên Đức nhìn sang.
“Sao có thể không có kinh nghiệm được? Những năm tháng làm tán tu, tài nguyên toàn bộ đều trông cậy vào ngón nghề này cả đấy.” Viêm Dương Lão Tổ cười ha hả, ông không hề cảm thấy đây là chuyện gì đáng xấu hổ.
“Thảo nào ông có thể gia nhập Kháo Sơn Tông, hóa ra là duyên trời định.” Nguyên Đức cười toe toét.