Bản xem trước công khai.
Vừa thương lượng xong với Cửu Tiêu Tiên Tử không lâu, Phiêu Miểu Tiên Tử của Phiêu Miểu Giới đã tới.
Tiên tử của Phiêu Miểu Tông vốn luôn mang khí chất siêu phàm thoát tục, cao quý không thể chạm tới, tựa như tiên tử chín tầng trời.
Thế nhưng vị Phiêu Miểu Tiên Tử này lại ăn mặc cực kỳ táo bạo, một bộ váy dài hồng phấn hở vai, bờ vai trần trắng ngần lấp lánh cùng chiếc cổ thiên nga thon dài lộ ra ngoài đầy khiêu khích.
Nàng để chân trần, cười duyên dáng tiến về phía Nguyên Ương Giới, nơi nàng đi qua đều thoang thoảng hương hoa, cảnh xuân trước ngực khẽ rung động theo từng bước chân.
Dung nhan nàng cũng kinh diễm không kém, lại thêm lớp trang điểm đậm, càng tăng thêm vẻ yêu mị, đôi môi đỏ mọng ướt át khiến người ta không nhịn được muốn nếm thử một phen.
“Đại nhân, đặc biệt gọi ta tới là có việc gì sao?” Phiêu Miểu Tiên Tử mỉm cười nhìn nữ tử váy trắng.
Nữ tử váy trắng thoáng hiện vẻ phức tạp, thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho Phiêu Miểu Tiên Tử nghe.
Nghe xong, đôi môi đỏ mọng của Phiêu Miểu Tiên Tử khẽ mở thành hình chữ O, kinh ngạc nhìn Hoa Vân Phi: “Ngươi lợi hại đến thế sao? Ngay cả Tiên Đế đứng trước mặt ngươi cũng không nắm chắc việc cứu người trọn vẹn?”
Hoa Vân Phi mỉm cười: “Cũng chỉ là lợi hại bình thường thôi, so với Sư Tôn thì vẫn còn kém một chút.”
“Phụt...” Ai ngờ vừa nghe xong, Phiêu Miểu Tiên Tử đã ôm bụng cười ngặt nghẽo, cảnh xuân trước ngực rung rinh, vô cùng bắt mắt. Cười xong, nàng nói: “Ngươi thật không khiêm tốn chút nào, tính cách này, ta thích.”